Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

Nhớ Lê Thành Nhơn, nghĩ về sự sống của người nghệ sĩ

Lê Thành Nhơn (1940 -2002 )
Giống như mọi người, người nghệ sĩ, dù tài hoa đến mấy, một lúc nào đó cũng sẽ chết. Có khi hắn còn chết sớm hơn vô số người bình thường khác. Tuy nhiên, với những nghệ sĩ có tài năng lớn, chúng ta hay dùng chữ “bất tử”. Là sống mãi. Vậy, sự sống của hắn nằm ở đâu? Câu trả lời đơn giản: ở tác phẩm. Chỉ ở tác phẩm.


Tác phẩm chứ không phải là tiếng tăm. Ở không hiếm người, tiếng tăm lớn hơn tài năng thực sự của họ. Nhưng tiếng tăm, không gắn liền với độ bền vững của tác phẩm, chỉ là những giai thoại phù du. Một lúc nào đó, chúng sẽ biến mất. Như bọt. Tiếng tăm không cứu được tác giả; và tác giả không cứu được tác phẩm. Ngược lại: chỉ có tác phẩm mới cứu được tác giả và tác giả mới cứu được tiếng tăm. Đó là một con đường ngược chiều với những cách hiểu thường tình.
Nghệ sĩ có thể biết mình nổi tiếng hay không và nếu nổi tiếng, nổi tiếng đến độ nào. Nhưng không ai dám chắc về độ lớn của tác phẩm của mình. Một số người có thể tự tin và tự hào. Nhưng chỉ cần tỉnh trí một chút, mọi niềm tự tin và tự hào ấy đều gắn liền với nỗi bất an.
Ví dụ cho những nỗi bất an ấy nhiều vô cùng. Ở Việt Nam cũng như trên thế giới. Nhưng ở thời điểm này, tôi đang nhớ đến bạn tôi, tôi xin lấy bạn tôi làm ví dụ: 
Lê Thành Nhơn   (1940-2002 )
Lúc còn trẻ và khỏe, nhất là những lúc uống rượu ngà ngà, Lê Thành Nhơn thường say sưa nói về tác phẩm của mình; một số tác phẩm mà anh tin là sẽ còn lại mãi. Như bức tượng Phật được lưu giữ trong Viện bảo tàng Quốc gia Úc ở thủ đô Canberra. Hay bức tượng Phan Bội Châu ở Huế. Nhìn về tương lai, Lê Thành Nhơn cũng ăm ắp những ước mơ như thế: anh mơ trang trí một ngôi chùa nào đó với phù điêu và những cái trụ thật cao và thật lớn, đầy những hình ảnh đẹp để có thể cạnh tranh với thế giới. Anh mơ dựng một Bức tượng Phật uy nghi cao cả hàng chục thước trên những đỉnh núi sừng sững để, đứng cách mấy cây số, người ta cũng có thể nhìn thấy và ngưỡng mộ. Anh mơ vẽ những bức tranh sơn dầu dài cả chục thước để có thể phủ kín nguyên một bức tường trong viện bảo tàng…

Sau, lớn tuổi, nhất là lúc bị bệnh hiểm nghèo, giọng nói của anh về tác phẩm của chính mình cũng như về những mơ ước của mình bớt sôi nổi dần. Lúc anh phát hiện mình bị ung thư cũng là lúc anh phải dời nhà. Các con của anh muốn đập căn nhà cũ để dựng lên một ngôi nhà mới hai tầng. Công việc xây cất kéo dài gần cả năm. Trong thời gian ấy, gia đình anh phải thuê một chỗ ở khác. Dời chuyển đồ đạc từ nhà cũ đến chỗ ở mới là một gánh nặng. Nhưng khó xử nhất là, trong vườn cũng như trong nhà chứa xe của anh lại đầy những tác phẩm dở dang, bao gồm nhiều bức tượng, phù điêu và trụ cột bằng thạch cao. Trước, anh cứ để ngổn ngang, với hy vọng một lúc nào đó sẽ có cơ hội đúc đồng và xây xi măng để bày hoặc dựng đâu đó. Những tác phẩm ấy quá lớn và quá nặng để có thể chuyển đến căn nhà mới thuê. Anh bảo tôi muốn lấy gì thì lấy. Tôi không nhận. Chỉ đề nghị anh tặng bức tượng Phật cao gần hai thước trong nhà chứa xe cho một người bạn chung của chúng tôi: Võ Quốc Linh. Linh là một Phật tử thuần thành, rất thương Lê Thành Nhơn, lại có một ngôi nhà rộng, trên ngọn đồi cao nhìn xuống một dòng sông ở Sydney. Tôi nghĩ đó là nơi thích hợp nhất để bày bức tượng Phật ấy. Nghe tôi nói, Nhơn đồng ý ngay. Tôi liên lạc với Võ Quốc Linh để chuyển bức tượng ấy từ Melbourne đến Sydney. Mấy ngày sau, khi đến thăm anh lại, tôi thấy khu vườn của anh đã quang đãng hẳn. Tôi hỏi Nhơn về các tác phẩm còn lại. Anh cho biết công ty xây cất đã dọn dẹp xong hết. Rồi tiếp: “Tro bụi lại về tro bụi!”

Dạo ấy, cứ vài ba ngày tôi lại đến chở Lê Thành Nhơn ra ngoài ăn uống cho đỡ buồn. Nhiều lần chạy ngang qua căn nhà cũ đã bị san bằng của anh, cả anh lẫn tôi đều thấy chạnh lòng. Một lần, Lê Thành Nhơn nói: “Tôi ở đó bao nhiêu năm, chưa bao giờ thấy khu vườn nhà mình rộng đến vậy.” Rồi gật gù, nói tiếp, giọng như đang triết lý: “Rộng nhờ không còn gì cả.”

Những tháng cuối đời của Lê Thành Nhơn, không phải anh, mà chính tôi, mới là người hay nói về sự trường tồn của các tác phẩm của anh. Tôi nói vì muốn an ủi bạn. Tôi biết là Lê Thành Nhơn biết rõ anh đang đối diện với cái chết. Tôi không muốn anh nghĩ chết là mất tất cả. Nhưng Lê Thành Nhơn không mặn mà với những viễn tượng đẹp đẽ ấy. Ngay cả những lúc không mệt mỏi lắm, anh cũng khá hờ hững. Dường như anh thấy những chuyện ấy đều vô nghĩa. Hoặc anh đã mất một phần niềm tự tin về tác phẩm của chính mình.

Rồi Lê Thành Nhơn qua đời.

Sự ra đi của người nghệ sĩ nào cũng buồn. Sự ra đi của một nghệ sĩ lưu vong lại càng buồn. Có cái gì thật dửng dưng và cũng thật hiu hắt. Nước mắt và nỗi xúc động chỉ chảy ra từ một số, thật ít ỏi, những người trong gia đình và bạn bè thân thiết. Xã hội chung quanh, vốn xa lạ, vẫn tiếp tục xa lạ. Mấy năm sau, khi tôi và một số bạn bè liên lạc đây đó để tổ chức một cuộc triển lãm nhằm trưng bày các tác phẩm còn lại của Lê Thành Nhơn, chúng tôi đều gặp phải một sự lạnh lùng đến kinh người. Nỗ lực ấy, cuối cùng, thất bại. Không đến đâu cả.

May, tác phẩm của Lê Thành Nhơn vẫn còn. Mỗi lần có dịp đến trường Đại học Monash ở Melbourne, tôi cũng đều thấy bức tượng “Joy” của anh trước sân trường. Bức tượng Phật cao gần hai thước tặng cho Võ Quốc Linh được Linh đặt một cách trang trọng giữa nhà. Để có một vị trí như vậy, Linh phải sửa nhà, yêu cầu kiến trúc sư và kỹ sư thiết kế một căn phòng riêng, trên lầu, để đặt bức tượng nặng gần cả tấn ấy. Bức tượng uy nghiêm nhìn xuống dòng sông, nơi Lê Thành Nhơn, lúc còn sống, khi ghé thăm, thường ngắm với sự thích thú đặc biệt của một người nghệ sĩ say mê thiên nhiên và cảnh đẹp.

Các tác phẩm khác của Lê Thành Nhơn ở Việt Nam trước 1975, trừ những gì đã bị phá hủy, đang dần đần được sưu tập lại. Bức tượng Phan Bội Châu cao 4,5 thước và nặng cả 7 tấn, suốt cả mấy chục năm, gần như bị quên lãng trong một góc vườn ở Huế, bây giờ đã được dựng trên bờ sông Hương cho mọi người chiêm ngưỡng. Bức tượng

Thiếu Nữ Việt Nam bằng xi măng trắng, suốt cả mấy chục năm trời, nằm quạnh quẽ trong vườn nhà một người thân ở Sài Gòn, cuối cùng, cũng được chở ra dựng ven sông Hương. Bây giờ, thăm Huế, đi dọc theo sông Hương, mọi người đều có thể nhìn thấy hai tác phẩm ấy của Nhơn. Và thêm một tác phẩm thứ ba nữa: tượng Phật Quan Thế Âm ở Trung tâm Liễu Quán, gần đường Lê Lợi. Và cũng gần cả bờ sông.

Cái dòng sông ấy, thời trẻ, trong vài năm ngắn ngủi sống và làm việc ở Huế, Nhơn yêu vô cùng. Bây giờ, nó trở thành một trong những không gian anh sống.

Vĩnh viễn
Cái dòng sông ấy, thời trẻ, trong vài năm ngắn ngủi sống và làm việc ở Huế, Nhơn yêu vô cùng. Bây giờ, nó trở thành một trong những không gian anh sống.
Vĩnh viễn
bài  của NGUYÊN HƯNG QUỐC
Nguồn : V.O.A Tiếng Việt 
Sau đây là tác phẩm của Cố Họa sĩ - Điêu khắc gia  LÊ THÀNH NHƠN
Post lên từ Tiền Vệ:











 






Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016

12 kiến trúc tạo ảo giác như thật.

Các kiến trúc kỳ lạ, đi ngoài quy luật thông thường khiến người ta rơi vào ảo giác.
Dưới đây là 12 kiến trúc nhà đặc biệt theo kiểu tạo ảo giác:
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Tòa nhà này là một kiệt tác kiến trúc. Nó tạo cảm giác như đang nghiêng mình hứng chịu trận cuồng phong nào đó.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Một mặt tiền độc đáo với hình ảnh 3D: một người đàn ông và một phụ nữ đang đứng trên ban công. Thực tế, họ chỉ là một phần trong bức vẽ của tường nhà.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Một tòa nhà khác thường trong khu vực Colonia Juarez ở thành phố Mexico. Nó được lấy cảm hứng từ nghệ thuật động và nghệ thuật quang học. Mặt tiền của tòa nhà được gọi là Kiral bao gồm các đường dọc và một thanh ngang ở giữa tạo thành dải sóng, phá vỡ nhận thức thông thường của mặt phẳng thẳng đứng.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Nghệ sỹ Leandro Erlich đã sáng tạo nên một tác phẩm kiến trúc thông minh tại cuộc triển lãm In Perceptions. Người ta có cảm giác có rất nhiều người đang treo mình lơ lửng trên tòa nhà. Nhưng trên thực tế đó chỉ là một tấm gương lớn được đặt ngay bên dưới chân tòa nhà với những bố trí vật dụng giống như lan can, người ta chỉ việc bắt chước những động tác như đang leo trèo hay đứng, ngồi ngay trên tấm gương đó.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Ảo giác quang học khiến bạn lầm tưởng ngôi nhà đang bị đổ ập xuống. Trên thực tế đó chỉ là do góc chụp.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Ngôi nhà lộn ngược từ vỏ bọc bên ngoài tới nội thất bên trong. Nó được gọi là Upside Down House tại Đức.

12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Ngôi nhà tạo ảo giác bằng việc vẽ tranh tường ở Maryland, Hoa Kỳ.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Hiệu ứng 3D Lichtenstein House này cho phép bạn nhìn ngôi nhà ở bất kỳ góc nào cũng cho ra một hình ảnh tương tự.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Những hình chữ nhật đen, trắng theo đường zic-zắc tạo ra một ảo ảnh quang học
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Đường cong kỳ lạ của bề ngoài sân vân động Olympic ở Montreal.
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Tòa nhà khiến người ta có cảm giác chỉ có một bức tường lớn
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
12 kiến trúc tạo ảo giác như thật, Phi thường - kỳ quặc, chuyen la kien truc, toa nha, ngoi nha, ao giac, nha lon nguoc, tin tuc
Tòa nhà đánh lừa thị giác này nằm trên đường Georges V Ave. ở Paris, Pháp.

Theo : 24h.com 

BÙI GIÁNG

Vỡ lẽ với “Đừng tưởng”

Bùi Giáng (1926-1998), là nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu văn học của Việt Nam. Ông nổi tiếng từ năm 1962 với tập thơ Mưa nguồn.

Trong đời cầm bút của mỗi văn nhân, thi sĩ, có những câu thơ mang đậm cá tính sáng tạo, mang một phần bản ngã của cái tôi – nghệ sĩ. “Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi”, hạ sinh câu thơ ấy không ai khác ngoài Hàn Mặc Tử. Và cũng không ai khác ngoài Bùi Giáng đã khai sinh một thoáng trầm ngâm “Cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc, nào hay ở mãi đến hôm nay”.

Trong thoáng chốc chốn nhân gian ấy, Bùi Giáng đã kịp để lại cho đời cho người những lời còn mãi. Một trong số đó là bài thơ “Đừng tưởng”. Viết “Đừng tưởng”, Bùi Giáng như đưa độc giả tới những vỡ lẽ giật mình, những vỡ lẽ vừa ngay lập tức được thừa nhận, càng trải nghiệm càng thấy đúng, thấy hay. Cây đời mãi mãi xanh tươi để lại lý thuyết một màu xanh xám:

“Đừng tưởng cứ trọc là sư.. Cứ vâng là chịu cứ ừ là ngoan
Đừng tưởng có của đã sang.. Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây
Đừng tưởng cứ uống là say.. Cứ chân là bước cứ tay là sờ
Đừng tưởng cứ đợi là chờ.. Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần
Đừng tưởng cứ mới là tân.. Cứ hứa là chắc cứ ân là tình
Đừng tưởng cứ thấp là khinh.. Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to
Đừng tưởng cứ quyết là nên.. Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua
Đừng tưởng cứ lớn là khôn… Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng
Đừng tưởng giàu hết cô đơn.. Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo
Đừng tưởng cứ gió là mưa.. Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè
Đừng tưởng cứ hạ là ve.. Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn…
Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn.. Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu.
Đừng tưởng cứ thích là yêu.. Nhiều khi nhầm tưởng bao điều chẳng hay
Đừng tưởng vua là anh minh.. Nhiều thằng khốn nạn, dân tình lầm than.
Đừng tưởng đời mãi êm đềm.. Nhiều khi dậy sóng, khó kềm bản thân.
Đừng tưởng cười nói ân cần.. Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.
Đừng tưởng trong lưỡi có đường.. Nói lời ngon ngọt mười phương chết người
Đừng tưởng cứ chọc là cười.. Nhiều khi nói móc biết cười làm sao
Đừng tưởng khó nhọc gian lao.. Vượt qua thử thách tự hào lắm thay
Đừng tưởng cứ giỏi là hay.. Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần
Đừng tưởng nắng gió êm đềm.. Là đời tươi sáng hóa ra đường cùng
Đừng tưởng góp sức là chung.. Chỉ là lợi dụng lòng tin của người
Đừng tưởng cứ tiến là lên.. Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm
Đừng tưởng rằm sẽ có trăng.. Trời giăng mây xám mà lên đỉnh đầu
Đừng tưởng cứ khóc là sầu.. Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng
Đừng tưởng cứ nghèo là hèn.. Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong.
Đừng tưởng quan chức là rồng
Đừng tưởng dân chúng là không biết gì.
Đời người lúc thịnh, lúc suy
Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng.
Bên nhau chua ngọt đã từng
Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau.
Ở đời nhân nghĩa làm đầu
Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền.
Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!”

Thông điệp “gừng cay muối mặn” “thủy chung sau trước” Bùi Giáng đưa ra ở cuối bài thơ đã trở về với nguồn mạch nhân hậu thủy chung của tâm hồn và tính cách Việt từ ngàn xưa đến ngàn sau.


Trích FB Cao Van Lam
Bùi Giáng (1926-1998)
là nhà thơ, dịch giả và là nhà nghiên cứu văn học của Việt Nam.
Ông thông thạo nhiều ngoại ngữ (Anh, Pháp, Đức..)
Thơ ông rất hay và lạ thường, tôi thích nhất bài thơ "Phụng Hiến"
( 2 câu cuối) :
...
Tôi chấp thuận trăm lần trong thổn thức
Tôi bàng hoàng hốt hoảng những đêm đêm
Tôi xin chịu cuồng si để sáng suốt
Tôi đui mù cho thoả dạ yêu em 
...
Trích :FB Lê Luận



Góc Thư giản

Khi thấy chữ nhỏ muốn cho to ra, hãy nhấn vô Ctrl Key (bên trái phía dưới bàn gõ) đồng thời gõ vô Key dấu + (góc phải phía trên). Nếu gõ một lần chữ chưa đủ lớn, thì gõ hai lần, ba lần ...
Ngược lại, Bấm Ctrl KeyKey dấu -( kế góc phải phía dưới ), chữ sẽ nhỏ lại.